支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指弹奏。
引唐•高彦休 《唐阙史·李可及戏三教》:“有太常寺乐官 尉迟璋 者,善习古乐,为法曲,簫磬琴瑟,戞击鏗拊,咸得其妙。”
["①拍。如 ~掌大笑。②古同“抚”,安抚,抚慰。③器物的柄。"]详细解释
["①〔~锵〕形容有节奏而响亮的声音。②象声词。如 大皮鞋走在石板路上~~地响。"]详细解释
fǔ shǒu
kāi kēng
kēng tāng
pēng kēng
kēng qiāng
kēng sǒng
jiān kēng
qiāo kēng
mó fǔ
fǔ fú
fǔ shí
fǔ shì
fǔ mén
biān fǔ
fǔ zhăng
bó fǔ
fǔ xiōng
tián fǔ
yú fǔ
fǔ bèi hè kēng
fǔ gǔ
fǔ xīn
fǔ bì
fǔ gé
fǔ jí
fǔ jiàn
fǔ jié
fǔ jū
fǔ pāi
fǔ xún
fǔ xián
wèi fǔ
kēng kēng qiāng qiāng
è kàng fǔ bèi
bèi fā fǔ yīng
fǔ yīng dùn zú