支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
春雨初晴。
引唐•梁洽 《海重润赋》:“飞涛叠跃於秋阴,白浪翻光於春霽。”唐•罗邺 《洛阳春望》诗:“洛阳 春霽絶尘埃, 嵩少 烟嵐画障开。”
【词目】春霁
【读音】chūn jì
【释义】春雨初晴。
【出处】唐·梁洽 《海重润赋》:“飞涛叠跃於秋阴,白浪翻光於春霁。”
【示例】唐·罗邺 《洛阳春望》诗:“ 洛阳春霁绝尘埃,嵩少烟岚画障开。”
["①一年的第一季。如 ~季(农历正月至三月)。~节。~色。~晖(春天的阳光,喻父母的恩情)。~山(春天的山,山色如黛,喻妇女的眉毛)。~秋(➊春季和秋季;➋指年月;➌指人的年岁,如“~~正富”;➍指中国古代的编年体史书,鲁国的《春秋》。亦泛指历史或历史著作;➎中国的历史上的一个时代)。②两性相求的欲望。如 ~心。怀~。③生机。如 大地回~。④姓。"]详细解释
["①雨雪停止,天放晴。如 雪~。~色(像雨后晴空那样的颜色)。光风~月。②怒气消除。如 ~颜。~威。色~。"]详细解释
chūn qiū bǐ fă
chūn guān
táo huā chūn shuǐ
lòu xiè chūn guāng
chūn qiū dǐng shèng
fù yú chūn qiū
jiǔ chūn
yī jiǔ sān liù nián chūn zài tài yuán
chūn jì
jiàng dōu chūn
chūn zhuāng
mò chūn
chūn bīng
chūn sōu
páng chūn
chūn gāo
jì yǔ
chūn zhàng
chūn wú
jiăn chūn luó
chūn shēn
yī chăng chūn mèng
gǔ chūn
chūn jiǔ qiū sōng
chūn shèng
chūn qiū kē
chūn fān shèng
gǔn gǔn chūn cháo
bù zhī chūn qiū
măi chūn qián
qīng chūn zhòng
méi wān chūn xiăo
chūn huī yǒng zhàn
yí chūn lǐ
chūn qí qiū bào
chūn wăn míng xīng