支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
植物名。即钩吻。野葛。蔓生,藤色赤,节粗,叶圆有尖,花黄细。
植物名。即钩吻。野葛。蔓生,藤色赤,节粗,叶圆有尖,花黄细。 宋•沉括 《梦溪补笔谈·药议》:“闽 人呼为吻莽,亦谓之野葛。
引岭 南人谓之胡蔓,俗谓断肠草,此草人间至毒之物,不入药用。”
野葛。蔓生,藤色赤,节粗,叶圆有尖,花黄细。 宋 沈括 《梦溪补笔谈·药议》:“闽人呼为吻莽,亦谓之野葛。岭南人谓之胡蔓,俗谓断肠草,此草人间至毒之物,不入药用。”
["①嘴唇。如 ~合(意见、看法完全相同)。②用嘴唇接触表喜爱、亲热。如 接~。~别。③动物的嘴。"]详细解释
["①草,密生的草。如 ~原。草~。②广大,辽阔。如 ~苍。~~(a.形容原野辽阔,无边无际;b.形容草木茂盛)。③古书上指一种短节竹。④粗鲁,冒失。如 ~汉。~撞。鲁~。⑤姓。"]详细解释
kǒu wěn
fēi wěn
lì chún wěn
shī wěn
tán wěn
zhăo wěn
yīng huā zhī wěn
shǔ măng căo
tiān shǐ xuè wěn
mài wěn
huí wěn
măng măng
măng măng guăng guăng
yāng măng măng
măng măng cāng cāng
măng dàng dàng
cū măng
guàn măng
lín măng
fú măng
gěng măng
làng măng
măng căo
măng hàng
măng miăo
măng yāng
gāo măng
shēn măng
qiān qiān măng măng
lǔ măng cóng shì
măng măng rán
cūn măng gàng
jiăn măng yōng huì
măng miăo zhī niăo
wéi yú măng măng