支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
野菜。茈胡苗。
野菜。
引三国 吴 陆玑 《毛诗草木鸟兽虫鱼疏》“言采其薇”:“薇,山菜也。茎叶皆似小豆,蔓生,其味亦如小豆藿,可作羹,亦可生食。”前蜀 贯休 《桐江闲居》诗:“村童顽似铁,山菜硬如莎。”宋•王禹偁 《谪居感事》诗:“市井携山菜,房廊盖木皮。”
茈胡苗。
引明•李时珍 《本草纲目·草二·茈胡》:“茈胡生山中,嫩则可茹,老则采而为柴,苗有芸蒿、山菜、茹草之名,而根名柴胡也。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①供作副食品的植物。如 ~市。白~。菠~。野~。蔬~。面有~色。②主食以外的食品。如 ~牛。~畜。~肴。~谱。名~。"]详细解释
yí shān
shān zhài
shān ní
liáng shān pō
shān guāng
dà hăo hé shān
dǐng hú shān
tóng shān xī bēng , luò zhōng dōng yìng
ā kōng jiā guā shān
gāng dǐ sī shān mài
qióng shān è shuǐ
fàn cài
guān shān
lǜ shuǐ qīng shān
tú shān
shān ē
fāng shān
tiě dă jiāng shān
shān gōng qǐ shì
shān lì
shān lóng
hūn cài
shān dōu
shān ăi
shān duǒ
shān fù
shí zuǐ shān shì
qiān fó shān
shān zhōng xiāng
shān căi
qīn cén shān
qún yù shān
shēng shān căi zhū
zhěn shān jīn hăi
chuān shān yuè lǐng
shăo zǔ shān