支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
宠爱娇纵。
引唐•元稹 《莺莺传》:“大凡天之所命尤物也,不妖其身,必妖于人。使 崔氏 子遇合富贵,乘宠娇,不为云,不为雨,为蛟为螭,吾不知其所变化矣。”
chǒng jiāo ㄔㄨㄙˇ ㄐㄧㄠ 宠娇(宠娇)
汉 宠爱娇纵。 唐 元稹 《莺莺传》:“大凡天之所命尤物也,不妖其身,必妖于人。使 崔氏 子遇合富贵,乘宠娇,不为云,不为雨,为蛟为螭,吾不知其所变化矣。”
["①美好可爱。如 ~儿。~女。~艾(年轻貌美的女子)。~娆。~艳。~嗔。~逸(潇洒俊美)。②爱怜过甚,过分珍惜。如 ~养。~惯。③柔弱。如 ~弱。~小。~嫩。~气。"]详细解释
["①爱。如 ~爱。~儿。~信。~幸。得~。失~。争~。②纵容,偏爱。如 别把孩子~坏了。③妾。如 纳~。④推崇。如 尊~。"]详细解释
jiāo xiăo líng lóng
liǔ duǒ huā jiāo
liǔ jiāo huā mèi
jiāo shēng jiāo qì
jiāo shēng guàn yăng
jiāo yàn
jiāo zòng
jiāo shēng
yōu chǒng
chǒng ér
jiāo é
tiān zhī jiāo zǐ
zūn chǒng
chǒng lài
jiāo màn
jiāo chà
chǔ jiāo
chǒng suì
chǒng xié
jiāo yǔ
jiāo xìng
jiāo shū
xī chǒng
chǒng rǔ ruò jīng
sā jiāo shǐ xìng
qiàn jiāo
niè chǒng
chǒng yí
shì chǒng shēng jiāo
chǒng wò
chǒng niàn
chǒng cún
chěng jiāo dòu mèi
chí lù gù chǒng
jiāo shēn guān yăng
guàn yú chéng chǒng