支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
宋孝宗于淳熙十六年传位与子光宗、光宗上孝宗尊号为“至尊寿皇圣帝”,见《宋史·孝宗纪》。省称“寿皇”。
宋孝宗 于 淳熙 十六年传位与子 光宗、光宗 上 孝宗 尊号为“至尊寿皇圣帝”,见《宋史·孝宗纪》。省称“寿皇”。
引宋•陆游 《老学庵笔记》卷十:“史丞相 言:高庙 尝临《兰亭》,赐 寿皇 於 建邸。”宋•周煇 《清波别志》卷上:“寿皇 一日言:苑中臺殿,皆太上时为之。”
["①年岁,生命。如 ~命。~终。~险(人寿保险)。~终正寝。延年益~。②活得长久。如 ~考(指长寿)。~民。~星。③生日。如 ~辰。~礼。~序(祝寿文章)。~筵。④祝人长寿:“起为太上皇~”。⑤婉辞,指为死后作准备,或死后才用的。如 ~衣。~穴。~材。⑥姓。"]详细解释
["①君主,亦指神话传说中的神。如 ~帝。~后。~宫。~储(已确定的皇位继承人)。~权。②大。如 ~~巨著。冠冕堂~。③对先代的敬称。如 ~考(对亡父的尊称)。④同“遑”,闲遐。⑤同“惶”,恐惧。⑥姓。"]详细解释
huáng gū
huáng tiān yǒu yăn
xī huáng shàng rén
hái shòu jīng
tǔ huáng dì
băi nián guī shòu
huáng qīn guó qī
xiăng shòu
shèng shòu
páng huáng
huáng wēi
shòu líng
cāng huáng shī cuò
táng táng huáng huáng
huáng bù
huáng huá
huáng zhì
yí huáng
shòu yuè
rén huáng
jìn shòu
huáng gōng
huáng pì
băo huáng huì
huáng wéi
pān tiān shòu
méi shòu
zhāng huáng yōu miăo
chēng shāng shàng shòu
huáng hàn
fèng huáng lái yí
fèng huáng zǐ
shòu xiăng qī yí
băi shòu tāng
fú shòu shuāng quán
gōng sūn shòu