支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
呼喊;呼应。
引《史记·陈涉世家》:“又閒令 吴广 之次所旁丛祠中,夜篝火,狐鸣呼曰:‘ 大楚 兴, 陈胜 王。’”《后汉书·刘陶传》:“四方私言,云 角 等窃入京师,覘视朝政,鸟声兽心,私共鸣呼。”清•蒲松龄 《聊斋志异·胭脂》:“若復尔尔,便当鸣呼,品行亏损,两无所益。”
["①喊。如 ~喊。~声。~吁。~天号( háo )地。②唤,叫。如 ~唤。~叫。~应。~朋引类(招引同类的人,共同做坏事)。③往外出气,与“吸”相对。如 ~气。~吸。④象声词。如 ~地跳起来。⑤姓。"]详细解释
["①鸟兽或昆虫叫。如 ~啭。~唱。~叫。~禽。鸟~。②发出声音,使发出声音。如 ~响。~奏。孤掌难~。③声明,发表意见、情感。如 ~谢。~冤。百家争~。④闻名,著称:“以文~江东”。"]详细解释
hū fēng huàn yǔ
qiān hū wàn huàn
hū jǐng
hū ěr cù ěr
hū yǔ
ěr míng
zhāo yáng míng fèng
jī míng zhī zhù
hū hóng jiào liù
hū péng yǐn yǒu
hū shé róng yì qiăn shé nán
dà hū lóng
rén gōng hū xī
míng jī
xiāo hū
hào hū
wū hū yī xī
míng huán
míng fèi
míng gāo
shān hū
fēi míng
míng hé
míng tuān
háo míng
dòu míng
gěng yē nán míng
míng tān
áng shǒu sī míng
míng fèng tiáo
yuán míng biē yìng
hú míng gōu zhōng
fǔ xiōng hū tiān
hòu hū nèi zhēn
fèng míng guān
hòu yōng qián hū