支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
谓山将尽处。荒芜的山。
谓山将尽处。
引唐•杜甫 《游何将军山林》诗之五:“剩水 沧江 破,残山 碣石 开。”宋•苏轼 《石鼻城》诗:“北客初来试新险, 蜀 人从此送残山。”
荒芜的山。
引宋•杨万里 《新竹》诗:“东风弄巧补残山,一夜吹添玉数竿。”
释义
(1).谓山将尽处。 唐 杜甫 《游何将军山林》诗之五:“剩水 沧江 破,残山 碣石 开。” 宋 苏轼 《石鼻城》诗:“北客初来试新险, 蜀 人从此送残山。”
(2).荒芜的山。 宋 杨万里 《新竹》诗:“东风弄巧补残山,一夜吹添玉数竿。”清·田兰芳《蓬莱(袁可立别业)纪胜杂体小引》:“剩沼残山,忽免为金城银阙。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①害,毁坏。如 ~害。摧~。②不完全,余下的。如 ~余。~阳。~存。~废。~佚。苟延~喘。③凶恶。如 ~忍。~酷。凶~。"]详细解释
zuì yù tuí shān
gāo shān jǐng xíng
shān léi
zhōng lǚ · shān pō yáng · tóng guān huái gǔ
shāng shān sì wēng
yǔ shān jù yuán jué jiāo shū
dào nă zuò shān lǐ chàng něi gè gē
zhě zhòu duàn céng shān
tài háng shān lǜ huà gōng chéng
chuān shān jiă
shān qiàn
shàng dāo shān
dēng shān
yě shān
chuàn shān
shān căo
huā cán yuè quē
shān chéng
guò shān páo
zào shān yùn dòng
qīng liáng shān
cán lù
tiáo shān
shān băn
huǒ shān dăo
zhòng xū piāo shān
zhōng shān jiǔ
shān lài
shān zōu hăi yú
yù shān dăo
shān xuān
hăi fèi shān yáo
shè hăi dēng shān
shān kă lā
dēng shān lín shuǐ
shān yīn xīng