支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
疾病。
引《易·履》“履帝位而不疚,光明也” 唐•孔颖达 疏:“能以刚中而居帝位,不有疚病,由德之光明故也。”《法苑珠林》卷一一四:“忽婴疚病,或有捨俗出家孤游独宿,或有贫病老弱无人侍卫,苦不互看,命将安寄。”
疾病。谓悲痛不安。 明 梁辰鱼 《浣纱记·别施》:“蹉跎到此,前言尽付东流。为甚么心儿常病疚。恨相见后更添消瘦。”
《易·履》“履帝位而不疚,光明也” 唐 孔颖达 疏:“能以刚中而居帝位,不有疚病,由德之光明故也。”《法苑珠林》卷一一四:“忽婴疚病,或有舍俗出家孤游独宿,或有贫病老弱无人侍卫,苦不互看,命将安寄。”
["①长期生病。②忧苦,特指因自己过失而造成的心内痛苦。如 负~。内~。愧~。歉~。内省( xǐng )不~。"]详细解释
["①生物体发生不健康的现象。如 疾~。~症。~例。~痛。~情。~源。~愈。~变。~危。~逝。~榻。~残。②缺点,错误。如 语~。通~。弊~。③损害,祸害。如 祸国~民。④不满,责备。如 诟~。⑤烦躁,担忧:“郑人~之”。"]详细解释
băi bìng
xiāng sī bìng
jiē wěn bìng
huán jìng liú xíng bìng xué
huā mó jiǔ bìng
bìng tài
guān xīn bìng
jiǔ bìng chéng liáng yī
huáng rè bìng
bìng jí
bìng yǒu
bìng zhèng
qǐn bìng
bìng yì
jìng bìng
lóng bìng
bìng chéng
bìng mín
jiù qiàn
āi jiù
mǐn shí bìng sú
kǒng shuǐ bìng
huǐ bìng
zhèng bìng
bàng bìng shēng zhū
bàng bìng chéng zhū
pín fēi bìng
jiǔ bìng huā chóu
jiǔ bìng chū chà
bìng dú guó jiā
chū èr bìng
bìng răn gāo huāng
băo shòu gòu bìng
bìng nǚ
zhăng qīng bìng
bìng rù gǔ suǐ