支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
古代指男性平民。亦泛指常人。
引《孔子家语·弟子行》:“疋夫不怒,唯以亡其身。”《北史·周纪下论》:“劳役为士卒之先,居处同疋夫之俭。”《新唐书·邓世隆传》:“我为天子,尚甘心疋夫邪?”
["①旧时称成年男子。如 渔~。农~。万~不当之勇。②旧时称服劳役的人。如 ~役。拉~。③〔~子〕➊旧时对学者的称呼;➋旧时称老师;➌旧时妻称夫;➍称读古书而思想陈腐的人。④与妻结成配偶者。如 丈~。~妇。","①文言发语词。如 ~天地者。②文言助词。如 逝者如斯~。③文言指示代词,相当于“这”或“那”如 ~猫至。"]详细解释
["◎同“匹”。","◎古同“雅”,《尔雅》亦作《尔疋》。","◎脚。"]详细解释
wěi zhàng fū
qià tè lái fū rén de qíng rén
hè fū
yī yè fū qī băi yè ēn
yī fū dāng guān , wàn fū mò kāi
yī fū pàn mìng , wàn fū nán dí
yī fū duō qī zhì
pǐ fū pǐ fù
fēng jiàn shì dà fū
yìng gōng fū
fū xù
dú fū
qiàn fū
xià gōng fū
bà fū
zhú fū
bù zhàng fū
yǒu fū zhī fù
gōng zú dà fū
qīng fū
qí fū
xùn fū
wēn pǐ
yuè dài fū
yī fū zhī yǒng
gōng dài fū
tú fū
mă ěr dài fū
zhú chòu fū
jiā fū rén
fàn fū zōu zú
qiàn fū hào zi
gào fēng fū rén
háo fū jiē
miăo zhàng fū
tián fū yě lăo