支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指能直言谏君,规劝君主过失的大臣。争,同“诤”
例朝无争臣,则不知过。——《汉书·萧望之传》
英minister who will give forth-right admonition;
能直言诤谏的大臣。争,通“諍”。
引《孝经·谏争》:“昔者天子有争臣七人,虽无道,不失其天下。”《荀子·子道》:“昔万乘之国有争臣四人,则封疆不削;千乘之国有争臣三人,则社稷不危。”《孔子家语·三恕》:“昔者,明王万乘之国有争臣七人,则主无过举。”王肃 注:“天子有三公四辅,主諫争,以救其过失也。”唐•柳宗元 《柳常侍行状》:“纳忠为争臣之表,出守乃牧人之良。”
能直言规谏国君过错的臣子。也作「诤臣」。
引《荀子·子道》:「昔万乘之国,有争臣四人,则封疆不削;千乘之国,有争臣三人,则社稷不危;百乘之家,有争臣二人,则宗庙不毁。」《汉书·卷七八·萧望之传》:「朝无争臣则不知过,国无达士则不闻善。」
["①力求获得,互不相让。如 ~夺。竞~。~长论短。②力求实现。如 ~取。~气。~胜。③方言,差,欠。如 总数还~多少?④怎么,如何(多见于诗、词、曲)如 ~不。~知。~奈。"]详细解释
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
qún fāng zhēng yàn
băi huā zhēng yán
dòu zhēng dòu hé
lì zhēng
qīn chāi dà chén
chén fú
zhēng gòu
fǔ chén
nòng chén
xiàn chén
jiàn chén
dēng chén
dào cháng zhēng duăn
nì zhēng
zhèng zhēng
pú chén
zhēng yǔ
lóng zhēng hǔ zhàn
zhēng zhàn
zhèng chén
xióng zhēng
wài chén
é tǔ zhàn zhēng
zhēng jì
zhēng qíng
cuàn chén
fǔ shǒu chēng chén
jūn rén chén zhí
zhǔ xián chén liáng
cháng guī zhàn zhēng
yǒu xiào jìng zhēng
sū fēn zhàn zhēng
zhēng róng kuā yào
jiàn zhēng rú liú
jué mìng zhēng shǒu
yī dài zōng chén