支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
听从上级或长辈的话;愿意服从。
例听话的孩子。
英obedient; tractable;
听别人讲话。
引唐•贾岛 《喜无可上人游山回》诗:“听话龙潭雪,休传鸟道书。”唐•陆龟蒙 《寄茅山道士》诗:“问颜知更少,听话想踰玄。”
犹听从。
引巴金 《关于<海的梦>》:“但是她十分善良、老实,而且柔顺听话。”老舍 《茶馆》第三幕:“站住![三人还走]怎么?不听话?先揍了再说!”
听候回话。如:这件事情联系的结果怎样,你就等着听话儿吧!
顺从。
引《文明小史·第三三回》:「果然大众都还听话,当天就一律开市。」
反淘气 调皮 任性
["①用耳朵接受声音。如 ~力。~写。~觉。聆~。洗耳恭~。②顺从,接受别人的意见。如 言~计从。③任凭,随。如 ~任( rèn )。~凭。~之任之。④治理;判断。如 ~讼(审理案件)。~政。⑤量词,指马口铁密封成筒状以贮藏食物、饮料等。如 一~可口可乐。"]详细解释
["①说出来的能表达思想感情的声音,亦指把这种声音记录下来的文字。如 说~。会~。对~。情~。~题。②说,谈论。如 ~别。~旧。~柄(话把儿,别人谈笑的资料)。茶~会。"]详细解释
èr huà méi shuō
chǐ rén guān tīng
tīng cóng
tīng xì
tīng xìn
tīng sì
fǔ shǒu tīng mìng
tīng zhēn
tīng shuō tīng dào
huà tí
shuō mèng huà
ér huà
háng huà
qīng ěr xì tīng
sǒng tīng
wēi yán sǒng tīng
ruì tīng
zì tīng
qǐng tīng
fèi huà lián piān
bié huà
ràng huà
lăo jué huà ér
huà kǒu ér
dào huà
hòu tīng
făn tīng
dào tīng
xiáo luàn tīng wén
yán tīng xíng cóng
chuāi gǔ tīng shēng
găn bù tīng mìng
dào tīng ěr shí
diàn huà fèi
níng shén jìng tīng
rè huà