支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
汉代宿卫郎。凡能出钱供宫中财用者,则给以文书,允许出宫购物。此郎官称为“山郎”。
汉 代宿卫郎。凡能出钱供宫中财用者,则给以文书,允许出宫购物。此郎官称为“山郎”。
引《汉书·杨恽传》:“郎官故事,令郎出钱市财用,给文书,乃得出,名曰‘山郎’。”颜师古 注引 张晏 曰:“山,财用之所出,故取名焉。”王先谦 补注引 钱大昭 曰:“此郎非尚书郎,是宿卫郎。”宋•宋祁 《直舍》诗:“有位乘轩惭野鹤,出钱邀沐羡山郎。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①对年轻男子的称呼。如 大~。~才女貌。②对某种人的称呼。如 货~。女~。③旧时妻称夫或情人。如 ~君。④封建时代的官名。如 ~中(①古官名;②中医医生)。侍~。员外~。⑤姓。","◎〔屎壳~〕“蜣螂”的俗称。"]详细解释
shān dǐng
shān zhōng wú hào hàn , hú sūn chēng bà wáng
hǔ bēn zhōng láng
shān shuǐ kū
táo dōu shān
xī tiě shān qiān xīn kuàng
shān wài yǒu shān , tiān wài yǒu tiān
píng shān
shān dōng bàn dăo
shān lù
qīng shān lǜ shuǐ
pān láng
fāng shān
dì xià láng
shān jī
wú shān
láng chén
yán shān
cì shān
bái miàn láng jūn
zhǔ hù kàn shān
shè xiāng shān
tóng shān tiě bì
shěn láng yāo
dù guān shān
yú yáng shān rén
shān bēng dì tā
qún yù shān
tuí shān
dà hóng shān
shān biăo
cāng yán shān
cóng yì láng
shān sū má
wèi guó shān chuān
yí shān bá hăi