支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
古时属官之首。
古时属官之首。 宋•文莹 《玉壶清话》卷三:“张秉,户部员外郎知制誥。
引唐•故事:首曹罕有掌誥者, 秉 乞退为行内,不试演纶之职,遂退为度支员外郎知制誥,自尔为例。”
["①等,辈。如 尔~(你们)。吾~。②古代分科办事的官署。如 部~(中国明、清两代各部司曹的通称,源于汉代曹史的简称,相当于郡守的总务长)。③诉讼的原告、被告两方。④姓。"]详细解释
["①头,脑袋。如 ~饰。~级。~肯(点头表示同意)。②领导的人,带头的。如 ~领。元~。~脑。~相( xiàng )。③第一,最高。如 ~都( dū )。~府。④最先,最早。如 ~次。~届。~创。~日封。~义(首先起义)。⑤出头告发。如 自~。出~。⑥量词,指诗和歌。如 一~诗。⑦姓。"]详细解释
sāo shǒu chí chú
niú shǒu
shuō qǐ cáo cāo , cáo cāo jiù dào
qí cáo bù jì mă
bān shǒu
shǒu xuăn
lǐng shǒu
liè cáo
zhé shǒu
chuán shǒu
shǒu dāng qí chōng
shǒu shēn
cáo lì
shǒu fú
èr shǒu liù shēn
mín cáo
áng shǒu yì lì
shǒu wěi xiāng yuán
mǐ shǒu
jiăo shǒu áng shì
hào shǒu cāng yán
shǒu tú
zuò cáo
yǔn shēn suì shǒu
xiān shǒu
yuàn cáo
zhuăn shǒu
cáo qiū shēng
shuǐ cáo láng
áng shǒu tiān wài
zài bài qǐ shǒu
qiáo shǒu yuăn wàng
bái shǒu wú chéng
dào xīn jí shǒu
fǔ shǒu jiù qín
niàn zhū cáo