支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
《周易》卦变之称。谓一卦变为另一卦。
引清•钱大昕 《答问一》:“问:‘卦变’之説, 汉•儒谓之‘之卦’。诸家所説各殊,愿闻其审。曰:虞仲翔 説《易》,专取‘旁通’与‘之卦’。旁通者,《乾》与《坤》、《坎》与《离》、《艮》与《兑》、《震》与《巽》交相变也。‘之卦’则以两爻交易而得一卦。”
["①助词,表示领有、连属关系。如 赤子~心。②助词,表示修饰关系。如 缓兵~计。不速~客。莫逆~交。③用在主谓结构之间,使成为句子成分:“大道~行也,天下为公”。④代词,代替人或事物。如 置~度外。等闲视~。⑤代词,这,那:“~二虫,又何知”。⑥虚用,无所指。如 久而久~。⑦往,到:“吾欲~南海”。"]详细解释
["◎古代用来占卜的符号。如 八~。占~。变~(借指已定的事情又改动)。~辞。~义。"]详细解释
tīng zhī rèn zhī
hóng hú zhī zhì
mén hù zhī zhēng
liù hé zhī nèi
nèi zhù zhī xián
căo máo zhī chăn
kāng tā rén zhī kăi
yă kè sà zhī zhàn
shí péng zhī guī
wàn rén zhī dí
bù yì zhī cái
xiàng yá zhī tă
bù zhì zhī zhèng
wú rén zhī jìng
cháo bǔ zhī
yī póu zhī tǔ
zhōng tiān zhī hèn
guà zī
qī rén zhī lùn
máng gǔ zhī yán
xiāo răng zhī shū
nài zhī hé
săng tuī zhī lǚ
tiān zhī ruò mín
mò zuò zhī mín
hăi shàng zhī méng
zhōng tiān zhī qī
dào xuán zhī wēi
shuài tǔ zhī bīn
chuáng zǐ zhī sī
hèn zhī qiē gǔ
bīng chē zhī shǔ
páo zé zhī qíng
dǔ ér lùn zhī
quăn mă zhī jué
hú tīng zhī shēng