支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
执掌政权的大臣。
英powerful officials;
掌权的大臣。
引《汉书·朱云传》:“传曰下轻其上爵,贱人图柄臣,则国家摇动而民不静矣。”颜师古 注:“柄臣,执权之臣。”《新唐书·中宗八女传》:“帝復位,光艷动天下,侯王柄臣多出其门。”宋•陆游 《忆昔》诗:“忆昔 高皇 絀柄臣,招徠贤雋聚朝绅。”清•龚自珍 《明按察司佥事金君石阙铭》:“禀性刚毅,不媚柄臣。”
掌握权柄的官员。
引《汉书·卷六七·朱云传·传曰》:「下轻其上爵,贱人图柄臣,则国家摇动而民不静矣。」
["①植物的花、叶或果实跟枝茎连着的部分。如 叶~。花~。②器物上的把儿。如 刀~。勺~。③量词,用于有柄物。如 一~伞。④喻在言行上被人抓住的材料。如 把( bǎ )~。话~。⑤执掌。如 ~政(执掌政权)。~国。⑥权。如 国~。民~。⑦根本:“谦,德之~也”。"]详细解释
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
liù chén
dāo bǐng
cháo bǐng
cháo chén
shǐ chén
nèi chén
chén pú
pàn chén
lăo chén
fǔ chén
fú chén
bǐng bă
chén liáo
chén wèi
jiàn chén
rú chén
jiāng chén
duó bǐng
qū bǐng
hé chén
dé bǐng
fă bǐng
yù chén
shì bǐng
chǔ chén ōu
xiàn nà chén
zăi bǐng
shòu rén yǐ bǐng
gōng chén sù jiàng
jūn rén chén zhí
măi chén fù shuǐ
zhōng chén yì shì
zhǔ míng chén zhí
yù bǐng lóng
yīn xí zhī chén
yè zhuàng bǐng