支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
皇帝宣召大臣,由内侍引见,称“宣引”。
引宋•周必大 《玉堂杂纪》卷中:“﹝ 必大 ﹞得旨,赴 东华门 祗候宣引。日已晡,闻有内宴,小黄门出云:‘恐改日引。’然不敢退。酉后,忽宣入 选德殿。”宋•刘克庄 《贺新郎·跋唐伯玉奏稿》词:“宣引 东华 去。似当年, 文皇 亲擢, 马周 徒步。殿上风霜生白简,下殿扁舟已具。怎不与官家留住。”《宋史·光宗纪》:“﹝ 绍熙 二年六月﹞癸巳,詔宰臣、执政,自今不时内殿宣引奏事。”
["①公开说出,散布。如 ~讲。~传。~战。~称。~言。~叙调。心照不~。②疏导。如 ~泄。③古代帝王的大室。④皇帝命令或传达皇帝的命令。如 ~付。~召(皇帝召见)。~诏(传旨)。⑤姓。"]详细解释
["①拉,伸。如 ~力。~颈。~而不发。~吭高歌。②领,招来。如 ~见。~子。~言。~导。~荐。抛砖~玉。③拿来做证据、凭据或理由。如 ~文。~用。援~。④退却。如 ~退。~避。⑤旧时长度单位,一引等于十丈。⑥古代柩车的绳索。如 发~(出殡)。"]详细解释
bù xuān ér zhàn
yǐn dăo
zhì shèng wén xuān wáng
fà yǐn qiān jūn
yǐn zhǒng
xuān gào
xuān dú
lù yǐn
xuān míng
xuān dǐ
yǐn hào
chān yǐn
yǐn shēn
sī guī yǐn
yǐn jiù
yǐn bá
kōng hóu yǐn
yǐn shăn
yăn yǐn
tián yǐn
dù yǐn
shèng yǐn
yǐn jiù zé gōng
xuān gàn
xuān táo
xuān zhù
yǐn jiàn yí
jiàng xuān
xuān téng
zhū lián màn yǐn
yǐn jìn shǐ
dūn yǐn
zhòng xuān lóu
dà sì xuān yáng
yǐn pì yuán lèi
qiān yǐn qì chē