支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
对他人儿子的美称。
引《太平广记》卷一一八引 唐•李亢 《独异志·严泰》:“其夕,有乌衣五十人,扣 泰 门,谓其父母曰:‘贤郎附钱五千,可领之。’”元•黄溍 《次韵题庐陵解君行卷》:“贤郎亦復事舒阔,吐辞歷落正不葩。”《儿女英雄传》第十六回:“见他那上司平日如此如此,更兼他那位贤郎又是如此如此,任他那上司百般的牢笼,这事他絶不吐口应许。”
对他人儿子的敬称。
引《称谓录·卷六》:「贤郎声口不凡,他年怎不作宰相?」《西游记·第四二回》:「别的还好惹,孙行者是那样人哩,我贤郎,你不曾会他?」
贤,用于称平辈或晚辈,贤郎是对称对方的儿子称呼.
["①有道德的,有才能的。如 ~明。~德。~能。~良。~惠。~淑。~哲。~人。圣~。礼~下士。②敬辞,用于平辈或晚辈。如 ~弟。~侄。~契(对弟子或朋友子侄辈的敬称)。"]详细解释
["①对年轻男子的称呼。如 大~。~才女貌。②对某种人的称呼。如 货~。女~。③旧时妻称夫或情人。如 ~君。④封建时代的官名。如 ~中(①古官名;②中医医生)。侍~。员外~。⑤姓。","◎〔屎壳~〕“蜣螂”的俗称。"]详细解释
qī xián fū huò shăo
xián liáng shū dé
xiān láng
kuài huó sān láng
suǒ láng láng
qiān láng láng
huò láng dān
xián shì
xuăn xián
xián zhé
xián dòu
xián fū
xián cāo
xián jiā
shàng xián
jìn xián guān
láng jīn
huáng tóu láng
bái miàn láng
guàn kǒu èr láng
zhòng xián
zhāi láng
sù xián
xián jiù
shān dìng láng
xián zhě
shī láng
yōu xián yáng lì
shăng xián fá bào
bái fà láng guān
jìn xián chù nìng
gōng téng cì láng
jiăn xián fù shì
hàn tián láng
qiú xián lìng