支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
诗体名。始于初唐成熟于中唐的一种比较严密的诗歌格律。与尚未脱离古诗气脉的“古律”相对而言。
诗体名。始于 初唐 成熟于 中唐 的一种比较严密的诗歌格律。与尚未脱离古诗气脉的“古律”相对而言。
引宋•严羽 《沧浪诗话·诗体》:“有古律,有今律。”
["◎现在。如 ~天。~生。~世。~番(这次)。古为~用。~是昨非。"]详细解释
["①法则,规章。如 纪~。法~。定~。规~。清规戒~。~师。②约束。如 ~己。③中国古代审定乐音高低的标准,把声音分为六律(阳律)和六品(阴律)。合称“十二律”如 ~吕(古代用竹管制成的校正乐律的器具,以管的长短来确定音的不同高度,从低音管算起,成奇数的六个管称“律”;成偶数的六个管称“吕”,后来“律吕”作为音律的统称)。④旧诗的一种体裁。如 ~诗。⑤姓。"]详细解释
jīn shēng jīn shì
jīn nián
zhì jīn
yù lǜ
hé huā dìng lǜ
qī yán lǜ shī
gèn gǔ gèn jīn
fēi lǜ bīn dà xué
jīn shàng
jīn ér
jīn wén jīng xué
mù jīn
jīn gǔ
shī lǜ
jīn suì
jìn lǜ
dù lǜ
tán jīn lùn gǔ
jīn cì
jīn lǜ
lǜ dù
kuí lǜ
pēng lín yù lǜ
guàn xìng dìng lǜ
sòng gǔ fēi jīn
gǔ lǜ chǐ
zuó xī jīn fēi
shì lǜ
huá lǜ
gǔ féi jīn shòu
jiăng gǔ lùn jīn
dāng jīn wú bèi
liàn tiáo dìng lǜ
róng gǔ lòu jīn
fă lǜ yì shí
fēn pèi lǜ