支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
于琴尾端,用以承弦者。
引宋•陈旸 《乐书·琴制》:“龙脣者,声所由出也;龙齦者,吟所由生也。”
古琴尾镶有刻有浅槽的硬木“龙龈”,用以架弦。龙龈两侧的边饰称为“冠角”,又称“焦尾”。
["①〔齿~〕包住齿颈的黏膜组织,粉红色,内有血管和神经。亦称“牙龈”;通称“牙床”;有的地区称“牙花子。”②(齦)","◎同“啃”。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
hǔ biàn lóng zhēng
lóng zhé
shēng lóng huó hǔ
bān lóng
lóng lún
lóng shēng jiǔ zhǒng
lóng xiāng
lóng xīn
lóng qián
lóng chī
lóng piào
lóng chú
lóng xū miàn
lóng yān
lóng yù
lóng fú
wén xīn diāo lóng
lóng zhǔn wēng
shén lóng
xiáng lóng
bǐ dǐ lóng shé
lóng luò hóu
kuí lóng lǐ yuè
tóng lóng mén
lóng shān sān lăo
bō lóng
dă fèng láo lóng
lóng fèng qián
huǒ jiàn lóng
tuō fèng pān lóng
lóng gān fèng năo
céng lóng jué yì
lóng shé huǒ
jiǔ hǔ shī lóng
lóng xuè fèng suǐ
lóng tóu dà hăi