支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
恬适安静。
英quiet; calm; tranquil;
恬淡安静。
引《东观汉记·闵贡传》:“閔贡 字 仲叔,太原 人也。恬静养神,弗役於物。”《新唐书·陆象先传》:“然其性恬静寡欲,议论高简,为时推向。”宋•王安石 《题南康晏史君望云亭》诗:“云徐无心静无滓, 史君 恬静亦如此。”明•文徵明 《玉女潭山居记》:“恭甫 恬静寡欲,与物无忤。”冯雪峰 《上饶集中营》第三部:“崇高伟大的感情在她恬静的脸上流露着。”
恬然安静。
引《文选·曹植·七启》:「玄微子曰:『予乐恬静,未暇此观也。』」
近安静
反吵闹
["◎安静,安然,坦然。如 ~静。~适。~然。~谧。~淡(淡泊名利,清静无为)。"]详细解释
["①停止的,与“动”相对。如 ~止。~态。~物。平~。风平浪~。②没有声音。如 安~。寂~。僻~。冷~。肃~。~悄悄。~穆。~谧。~默。~观。~听。③安详,闲雅。如 ~心。~坐。④古同“净”,清洁。⑤姓。"]详细解释
yā méi què jìng
píng píng jìng jìng
wěn wěn jìng jìng
jìng tǐ
jìng qiăo
jìng bì
jìng shì
jìng lǜ
jìng nán
jìng què
tián yă
jìng mò
tián chōng
jìng kōng
jìng qū
xián jìng dàn yă
mì jìng
zhèn jìng yào
jìng liú
jìng xiàn
jìng zhèn
kōng jìng
rì nuăn fēng tián
shui jing fei
jìng guō jūn
tián dàn xū wú
huā jìng yōu rán
tián dàn guă yù
ān zhù jìng lǜ
ān jìng ruò sù
qīng jìng guă yù
jìng tài liàn biăo
jìng tài dòng cí
fēng tián làng jìng
xīn jìng yí rán
jìng rú zhǐ shuǐ