支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
临水的亭子。
引唐•杜审言 《夏日过郑七山斋》诗:“薜萝山逕入,荷芰水亭开。”宋•欧阳修 《花赋》:“晚浦烟霞,水亭风日。”清•高宗 《戊辰大明湖题》诗:“应接无暇有餘乐,水亭清雅陈笔砚。”郭沫若 《瓶》诗之四:“我是凭倚在 孤山 的水亭,她是伫立在亭外的水滨。”
["①有顶无墙,供休息用的建筑物,多建筑在路旁或花园里;凉~。牡丹~。②建筑得比较简单的小房子。如 书~。邮~。岗~。③适中,均匀。如 ~匀。④正,当。如 ~午(正午,中午)。"]详细解释
["①一种无色、无臭、透明的液体。如 ~稻。~滴石穿。~泄不通。②河流。如 汉~。湘~。③江河湖海的通称。~库。~利。~到渠成(喻条件成熟,事情就会顺利完成)。~可载舟。跋山涉~。依山傍~。④液汁。如 ~笔。墨~。⑤指附加的费用或额外的收入。如 贴~。外~。肥~。⑥指洗的次数。如 这衣服洗过两~了。⑦姓。"]详细解释
jiè shuǐ tuī chuán
lǐ jiā xiá shuǐ diàn zhàn
yì diăn shuǐ yí gè pào
yī zé chéng rén , shuǐ zé chéng tián
shuǐ lù lù
pí pá tíng
shuǐ jīng lián
shí shuǐ
shān qióng shuǐ jìn
wáng shuǐ
zī shuǐ
tíng bó
shuǐ qiú
shuǐ fěn
shuǐ gǔ
shuǐ huàn
shuǐ mă
shuǐ wō
shuǐ dé
fēng bō tíng
shuǐ lè
xián shuǐ guàn gài
líng shuǐ
shuǐ chù
zuì dī shuǐ wèi
xià shuǐ xiāng líng
wàng yún tíng
qīng chén zhuó shuǐ
shuǐ mò dān qīng
fù shuǐ dōng liú
shuǐ héng zhī
jīn gāng shuǐ
bào yǔ hóng shuǐ
shuǐ sòng shān yíng
jiàn shuǐ wū péng
shuǐ rǔ zhī qì