支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
奸臣;乱臣。
对敌寇之臣的贬称。
引《管子·权修》:“杀不辜而赦有罪,则国不免於贼臣矣。故夫爵服贱,禄赏轻,民閒其治,贼臣首难,此谓败国之教也。”《史记·蒙恬列传》:“及王能治国,有贼臣言:‘ 周公旦 欲为乱久矣,王若不备,必有大事。’”唐•武则天 《臣轨》卷上:“五曰专权擅威,持操国事以为轻重,於私门成党以富其家,又復增加威权,擅矫主命,以自贵显,如此者贼臣也。”清•谭嗣同 《致梁启超书》之三:“我圣上之命,悬於太后、贼臣之手, 嗣同 死矣! 嗣同 之死毕矣!”
引清•阎尔梅 《绝贼臣胡谦光》诗:“贼臣不自量,称予是故人,敢以书招予,冀予与同尘。”
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
["①偷东西的人,盗匪。如 ~人。盗~。~赃。~窝。②对人民有危害的人。如 国~。民~。工~。~寇。蟊~。③害,伤害。如 戕~。“淫侈之俗日日以长,是天下之大~也”。④邪的,不正派的。如 ~心不死。⑤狡猾。如 ~溜溜。⑥副词,很。如 ~冷。~亮。~横( hèng )。"]详细解释
nì zǐ èr chén
duì zhe hé shàng mà zéi tū
dà chén
luàn chén
zéi cháo
pàn chén
chén yī
chén mín
háo chén
zéi qiú
yuè chén
wén chén
shòu chén
chén jié
biăo chén
chì chén
zhù chén
xióng chén
zhēng chén
zéi xìng
bái zéi
hòng zéi
dùn zéi
zéi zhǒng
chuò rén zéi
xīn chén
féi zéi
cuàn zéi
qiān chén zhú kè
lǒng mǔ zhī chén
shǐ chén xīng
chēng chén nà gòng
zhōng chén yì shì
ān rěn cán zéi
háo zéi
zéi wǔ