支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
砚台的一种。利用山形之石,中凿为砚,砚附于山,故名。
砚台的一种。利用山形之石,中凿为砚,砚附于山,故名。 元•揭傒斯 有《砚山》诗。
引宋•贾似道 《悦生随抄》:“江 南 李氏后主 尝买一砚山,径长纔踰尺,前耸三十六峯,皆大犹手指,左右则引两阜坡陀,而中凿为砚。及 江 南国破,砚山因流转数十人,为 米老 元章 得。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①写毛笔字磨墨用的文具,多数用石做成。如 ~台。笔~。②旧指同学关系(因同学共笔砚)如 同~。~友。"]详细解释
shān dǐng
shān zhuāng
shān pái
shān yáng wén dí
shāng shān
tiān shān tiān chí
shān dōng shěng
dǔ dìng tài shān
shān xiàng
shān dài
shān míng gǔ yìng
shān dèng
shuǐ yàn
shān yòu
shān yán
shān cōng
zhòng shān fù shuǐ
shān lí
yàn cái
gāng yàn
gòng yàn
shān dì
jì shān
xiăo shān méi
shān lài
xiàn shān bēi
guān zhě rú shān
jī shān zhī zhì
zhāng kǒng shān
wǔ shān shí shā
shān fēng jiǔ
lóng shān luò yě
qiū líng xué shān
huǒ shān shuān
tán shān kè
tiě tǒng jiāng shān