支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
象声词。形容铃声。
象声词。形容铃声。参见“鸿瓏”。
引唐•李贺 《绿章封事》诗:“青霓扣额呼宫神,鸿龙玉狗开天门。”一说为守天门之兽,见 王琦 汇解。 清•厉鹗 《游仙百咏》之七四:“鸿龙玉狗启天閽,东海团团吐晓暾。”
【拼音】
hóng lóng
【注音】
ㄏㄨㄥˊ ㄌㄨㄙˊ
【引证解释】
象声词。形容铃声。 唐 李贺 《绿章封事》诗:“青霓扣额呼宫神,鸿龙玉狗开天门。”一说为守天门之兽,见 王琦 汇解。 清 厉鹗 《游仙百咏》之七四:“鸿龙玉狗启天阍,东海团团吐晓暾。”参见“ 鸿珑 ”。
["①大雁。如 ~雁。~毛。雪泥~爪(喻往事遗留的痕迹)。②大。如 ~博。~图。~沟。~儒。~福。~运。~烈。③指书信。如 来~。④姓。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
gǒng dǐng lóng
lóng guà
lóng huāng
lóng lín zuò
hóng jūn
lóng xì
lóng huà
lóng yù
wò lóng zì rán băo hù qū
lóng xū gōu
ní lóng
hóng bīn
lóng băng
bān lóng
jià hóng
lóng yuè yún jīn
míng hóng
qiú lóng
wéi mù hóng ěr
hóng é
lóng fèng tuán
yǔ lóng
lóng shān sān lăo
hóng zăo
lóng téng bào biàn
hóng duàn yú shěn
xǐ tuō lóng mén
lóng căo shū
huǒ jiàn lóng
jīng hóng jì
jù xué hóng shēng
lóng xiāng fèng jiăo
lóng pán qiú jié
fèng xiāo lóng guăn
lóng zī fèng căi
hóng sāi