支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
不生草木的山。
例山无草木亦曰童。——《释名》》童山秃岭。
英bare hills;
无草木的山。
引清•陈康祺 《郎潜纪闻》卷一:“凡所过,童山沙磧,不生草木之区。”孙中山 《建国方略》:“童山变为森林,石田变为沃土。”郭沫若 《北伐途次》三:“特别是入了 湖北 境界之后,山多是一些童山。”
砍伐林木,使山光秃。
引《管子·国准》:“童山竭泽者,君智不足也。”
草木不生的山。
引《荀子·王制》:「故山林不童而百姓有余材也。」
形容人秃头。
例如:「童山濯濯」。
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①小孩子。如 儿~。~工。~谣。~话。~心。~趣。~真。②旧时未成年的仆人。如 书~儿。③没有结婚的。如 ~男。~女。~贞。④未长成的。如 ~牛(没长角的小牛)。⑤秃。如 ~山。头~(喻人秃顶,如“~~齿豁”)。⑥古同“瞳”,瞳孔。⑦姓。"]详细解释
shān dǒu
shān shàng wú lăo hǔ , hóu zǐ chēng dà wáng
wàn shí shān
shān zhēn hăi wèi
huǒ shān huī
bī shàng liáng shān
xuě shān
dōng shān
ān tóng
qīng shān lǜ shuǐ
shān táng
huǒ yàn shān
xī shī shān
tóng gōng
tóng ér
yín shān tiě bì
sī tóng
liè shān
wú shān
tài yuè shān
xū shān
shí zhōng shān
shān gēn
kōng tóng shān
huái shān xiāng líng
dài lì shān hé
shān kān
tóng zǐ jī
yù shān dăo
lí shān běi gòu
shān yuè guān
shān bēng hăi xiào
lín shuǐ dēng shān
tán shān kè shí
zhòng zhěng shān hé
xué rú dēng shān